top of page

[Event] Ascension Feast at the Church of the Rebirth

Updated: Nov 5, 2023

A special thanks to our designers, @ryujin00_, @solecitouwu, @toskabi and @Grand Moff Monkey1#5883, who perfectly captured this trip in each of their designs, and to our translators team, @whiteflag23, @.peug, @dr.turker, @ispan, @darth_kermit., @imverycutecat, @sergio_io, @skyees., @drogaehovini, @madeleine5506, @vikito. who brought the story to all languages.


On Sunday, November 5 at 5pm ET, a trivia about everything that happened in the month will be held on the #🎊-event-room channel in Banano Discord. Expect tips, cryptomonKeys drops, braaaaaiiins and an interesting trivia to close our Halloween celebration.
The following is the full story of the Monkey Hill trip. What has appeared in previous articles, the different designs plus the final part and new designs is all included here. Happy reading.


"In my Banano dreams,

I see that town.

Monkey Hill.

You promised me that you'd take me to play runner together one day.

But you never did.

Well, I'm playing Black Monkey there now...

In our 'special place'...

Waiting for you..."

I only know that I woke up and had this letter on my table, along with a map. I remember Monkey Hill. Lots of games and nice banfam all over the place, but this letter makes no sense... not right now.

My dear Banchan... She could not be in that place now, it is been a few years and... It just does not make sense. Actually, after crossing the forest and reaching the entrance to the town nothing seems to make sense. Luckily, I found this rat near the sign. The poor thing was inside a jar labeled 104. Could it be some experiment? I do not know but now she is my partner on this disturbing journey.

Monkey Hill looks different, at least the little that can be seen due to the dense fog, but there is a different aura. I have not seen any inhabitants and it looks like an abandoned town, although some noises can be heard. Rat found a flyer with interesting information.

Emoji and sticker contest to bring creations to life? I hope there aren't very scary things because it could be problematic. Although bringing something to life, is that possible?

The flyer says something else:

"Our town welcomes all visitors during this beautiful time of year. Don't worry about the fog. Fun and safety are guaranteed. Don't hesitate to enjoy our facilities, visit the most picturesque places and, of course, visit our church, where you will be welcomed by our beautiful hostess.

We have a gallery of activities for you to enjoy during your stay. Check below the list of announced activities.

Emojis & Stickers Design Contest.

Spooky Bango.

Pumpkin Carving at the Ranch.

Ascension Feast at the Church of the Rebirth.

Check this flyer and the announcements periodically because this could be magically updated."

Everything looks a little confusing... wait, rat was dressed like that? I think there is something strange about this fog, or maybe, it is just me. I will go to that design contest first to see if anyone knows anything about Banchan...

That emoji design contest was pretty weird. It dredged up a lot of memories from my life and my past, things I thought I had buried deep down. Some looked a little disturbing, but I guess when they mentioned the hospital I felt guilty again. I just don't understand why they would take these simple designs to a sanatorium. Maybe to decorate the place? We should take a look there, don't you think?

The last time we walked these streets, everything was lit up. Now there are shadows everywhere. I remember that the church is not far away, but the fog is getting more and more intense and I'm having a hard time finding the right path.

They say that in the church there is someone who can forgive me. I hope so, I deserve to be punished for what happened with runner. I guess I don't really care if it's dangerous or not. I'm going to the church either way.

On the other hand, the farms are very close. I recognize the smell of the party animals who live there. They always sang with joy and had a good heart. Maybe they can be of help in our search...

Hey! There is the ranch, and like everything else in this place, it looks decayed, there is no music anymore and it smells of something rotten. I can hear the sounds of a desperate pig as if asking for help... Oh, you found a piece of paper? What does it say?

This is almost as weird as the emoji and stickers contest. I'm a little scared, but at the same time, don't you feel excited? Look at you! We are on a quest! How can you just sit there and eat raw pumpkin? Where did you get that deer suit from? Don't you know that thing can bring the rhinos? The antlers appear to be very real though...

I better hurry up and carve something on this pumpkin. If Banchan passes by this place, she will surely recognize her face and know that I am looking for her. Maybe I'm a little tired but her face looks a little different in this design. She reminds me of...

I think the pumpkin turned out pretty well, I don't know how you made three pumpkins in such a short time tho... The farm doesn't look bad at all with the pumpkins lighting up the place, it's just that they all look scary and some visitors might get scared. That pumpkin...Has it moved or was it just my imagination?

That strange dog waited until we finished our creation to give us a card from the sanatorium saying that they are waiting for our visit.

Waiting? I don't understand, but we have to go in and hope this place isn't how I left it.

I know she's not here, in fact, I don't think there's anyone in this place, although I hear strange sounds and I feel like I'm losing my mind because I just saw a monkey-shaped shadow running. There was a hole here. It's gone now.


What the hell are those things?!

Wait, that kerchief... that paintbrush... I know who they are! They were part of the people who helped here but ended up officially working in this place. What happened to them? Come hide here.

Bango used to be a game they played in their free time, until strange things started appearing on the cards. I even remember one that was orange and had muscles, I thought it was funny.

These cards are particularly disturbing and it feels strange to see the faces of all the inmates here. Wait, where did you get that nurse outfit from? I know you're trying to fit in but you should take it off if you don't want to look like them, and I mean that in a very respectful way.

We will have to play and avoid the nurse monkeys, so run and pay attention to the voice on the speakers. Maybe if we win we will get the necessary information about Banchan.

The Church of the Rebirth. That is the place where we will find what we are looking for.

You've been with me the whole trip, so as we walk into this place it's only fair that you understand why I'm here.

My beautiful Banchan and I made a lot of profits in the previous bull run, so we decided to take a well-deserved vacation. Monkey Hill looked like an attractive resort, with interesting places to spend a good time.

We managed to get a lot more Ban thanks to faucets, like runner, but I was worried that Banchan didn't have a wallet and would send everything to an exchange. Many times I tried to help her create one of her own, but she just told me that it wasn't necessary... until what I feared most happened.

The exchange where our funds were held was hacked and we lost everything. The people of this place... many of them didn't have wallets either, and like us, they lost everything... including their sanity. That caused chaos to break out in the place. There were tears, nervous laughter, fights... I just thought that all this could have been avoided in a very simple way, but it was too late.

Many of them, who were good beings who were only with you enjoying the facilities, were taken to the sanatorium to treat their different problems. The place became extremely dangerous and I could see how they became very different from who they were... and with them was my Banchan...

"If we play runner one more time, maybe we can get a good record and recover our losses. It's all very simple, don't you realize?!" was what she told me over and over again, but what she didn't know was that runner had ceased to exist a couple of years ago, and her dev was imprisoned in that place with her.

In the end, I no longer recognized her. She had a disturbing smile on her face that made you feel like everything was ok. Some nurses made comments about her, that she had taken some drugs or something... that's where her nickname came from. So I had to leave. I couldn't continue in this place and I left her there, and that's why I have always felt guilty. Now, if there's even a small chance of getting her back, I'll try.

Who would put gravestones near the entrance? The fog is very intense and I feel like... where are you? Please don't leave me too.

Stupid flashlight, you fail at this moment when I can barely recognize this place and the church and.... oh no.

What happened to you? I need to get in so please give me the key. I don't want to go through this again, I won't abandon you. On this journey I have learned from my mistakes, and you helped me a lot with that. You made me see things differently. I was weak. That's why I needed you... I needed someone to punish me for my sins... But now all that is over... I know the whole truth... The time has come to put an end to all this.

My beautiful Chan... You are the same as when I left you, and I have realized that it was a mistake. My mistake. I hope you understand why I did it. I have a new kalium full of potassium, but it's no use having it if I can't share it with you... with all of you.

I wish you had met a good friend who... I really don't know where it is. I hope the journey leads you to a special place.

Now I see the mystique of this place, the beauty of the fog, the smile of its inhabitants... You have done all this and now I surrender to you, ready to ascend, to show you what I got, complete the roadmap of our life and smile for you. Together.

[Ивент] Праздник Вознесения в Церкви Возрождения

Особая благодарность нашим дизайнерам, @ryujin00_, @solecitouwu, @toskabi and @Grand Moff Monkey1#5883, которые идеально запечатлели это путешествие в каждом своем дизайне, и нашей команде переводчиков, @whiteflag23, @.peug, @dr.turker, @ispan, @darth_kermit., @imverycutecat, @sergio_io, @skyees., @drogaehovini, @madeleine5506, @vikito. которые перевели эту историю на все языки.


В воскресенье, 5 ноября, в 17:00 по восточному времени на канале состоится викторина обо всем, что произошло за месяц. #🎊-event-room channel in Banano Discord. Ожидайте подсказки, призы cryptomonKeys, бравааааииины и интересные мелочи, чтобы завершить празднование Хэллоуина.
Ниже приводится полная история поездки на Обезьяний холм. Здесь включено то, что было в предыдущих статьях, различные дизайны, а также заключительная часть и новые дизайны. Приятного чтения.


"В моих банановых мечтах, Я вижу этот город. Обезьяний холм. Ты обещал мне, что однажды возьмешь меня вместе поиграть в бегуна.

Но ты никогда этого не делал.

Ну я там сейчас в Black Monkey играю... В нашем «особом месте»... Ждем Вас..."

Я знаю только то, что проснулся и увидел на столе это письмо вместе с картой. Я помню Обезьяний холм. Повсюду много игр и приятный банфам, но это письмо не имеет смысла... не сейчас.

Моя дорогая Банчан... Она не могла быть в этом месте сейчас, прошло уже несколько лет и... Это просто не имеет смысла. На самом деле, после пересечения леса и достижения входа в город, кажется, что ничего не имеет смысла. К счастью, я нашел эту крысу возле знака. Бедняжка находилась внутри банки с надписью 104. Может быть, это какой-то эксперимент? Не знаю, но теперь она мой партнер в этом тревожном путешествии.

Обезьяний холм выглядит иначе, по крайней мере то немногое, что можно разглядеть из-за густого тумана, но там другая аура. Жителей я не увидел, город выглядит как заброшенный, хотя слышен какой-то шум. Крыса найдена флаер с интересной информацией.

Конкурс эмодзи и наклеек, чтобы воплотить творения в жизнь? Я надеюсь, что здесь не очень страшные вещи, потому что это может быть проблематично. Хотя воплотить что-то в жизнь, возможно ли это?

В листовке написано другое:

"Наш город приветствует всех гостей в это прекрасное время года. Не беспокойтесь о тумане. Веселье и безопасность гарантированы. Не стесняйтесь пользоваться нашими удобствами, посетите самые живописные места и, конечно же, посетите нашу церковь, где вас встретит наша прекрасная хозяйка.

У нас есть галерея развлечений, которыми вы сможете насладиться во время вашего пребывания. Ознакомьтесь со списком объявленных мероприятий ниже.

Конкурс на дизайн смайлов и стикеров. Жуткий Банго. Резьба по тыкве на ранчо. Вознесенский праздник в церкви Возрождения.

Периодически проверяйте этот флаер и объявления, потому что они могут волшебным образом обновляться."

Все выглядит немного запутанно... подождите, крыса была так одета? Мне кажется, в этом тумане есть что-то странное, а может быть, это только я. Сначала я пойду на конкурс дизайна, чтобы узнать, знает ли кто-нибудь что-нибудь о Банчане...

Тот конкурс на дизайн смайлов был довольно странным. Это вызвало множество воспоминаний из моей жизни и моего прошлого, вещей, которые, как мне казалось, я спрятал глубоко внутри. Некоторые выглядели немного тревожно, но, думаю, когда они упомянули больницу, я снова почувствовал себя виноватым. Я просто не понимаю, зачем они возили эти простые конструкции в санаторий. Может быть, чтобы украсить место? Нам стоит туда заглянуть, ты так не думаешь?

Когда мы в последний раз гуляли по этим улицам, все было освещено. Теперь повсюду тени. Помню, что церковь недалеко, но туман становится все сильнее и мне трудно найти правильную дорогу.

Говорят, в церкви есть кто-то, кто может меня простить. Надеюсь на это, я заслуживаю наказания за то, что случилось с Раннером. Думаю, мне все равно, опасно это или нет. Я в любом случае пойду в церковь.

С другой стороны, фермы очень близко. Я узнаю запах тусовщиков, которые там живут. Они всегда пели с радостью и имели доброе сердце. Возможно, они смогут помочь в наших поисках...

Привет! Вот ранчо, и, как и все в этом месте, оно выглядит ветхим, музыки больше нет и пахнет чем-то гнилым. Я слышу звуки отчаявшейся свиньи, словно просящей о помощи... О, ты нашел листок бумаги? Что это говорит?

Это почти так же странно, как конкурс смайлов и стикеров. Мне немного страшно, но в то же время ты не чувствуешь волнения? Посмотри на себя! Мы в поисках! Как можно просто сидеть и есть сырую тыкву? Откуда у тебя этот костюм оленя? Разве ты не знаешь, что эта штука может привести носорогов? Хотя рога кажутся очень настоящими...

Лучше я потороплюсь и вырежу что-нибудь на этой тыкве. Если Банчан пройдет мимо этого места, она наверняка узнает свое лицо и поймет, что я ее ищу. Возможно, я немного устал, но в этом дизайне ее лицо выглядит немного иначе. Она напоминает мне...

Я думаю, что тыква получилась неплохой, хотя я не знаю, как ты сделал три тыквы за такое короткое время... Ферма выглядит совсем неплохо, когда тыквы освещают это место, просто они все выглядят устрашающе, и некоторые посетители могут испугаться. Эта тыква... Она двинулась или мне показалось?

Этот странный пес ждал, пока мы закончим наше творение, чтобы вручить нам карточку из санатория, в которой говорилось, что они ждут нашего визита.

Ожидающий? Я не понимаю, но нам нужно войти и надеяться, что это место не такое, каким я его покинул.

Я знаю, что ее здесь нет, на самом деле я не думаю, что в этом месте кто-то есть, хотя я слышу странные звуки и чувствую, что схожу с ума, потому что только что увидел бегущую тень в форме обезьяны. Здесь была дыра. Сейчас этого нет.


Что, черт возьми, это за штуки?!

Постой, этот платок... эта кисть... Я знаю, кто они! Они были частью людей, которые помогали здесь, но в итоге официально работали в этом месте. Что с ними случилось? Иди, спрячься здесь.

Bango Раньше это была игра, в которую они играли в свободное время, пока на картах не начали появляться странные вещи. Я даже помню одного оранжевого цвета с мускулами, мне показалось это забавным.

Эти карточки особенно тревожат, и странно видеть здесь лица всех заключенных. Подожди, а откуда ты взял этот костюм медсестры? Я знаю, что ты пытаешься вписаться, но тебе следует снять это, если ты не хочешь выглядеть как они, и я имею в виду это очень уважительно.

Нам придется играть и избегать обезьян-медсестер, поэтому бегите и обращайте внимание на голос в динамиках. Возможно, в случае победы мы получим необходимую информацию о Банчане.

Церковь Возрождения. Это то место, где мы найдем то, что ищем.

Ты был со мной всю поездку, поэтому, когда мы вошли в это место, будет справедливо, если ты поймешь, почему я здесь.

Мой прекрасный Банчан и я получили большую прибыль в предыдущем бычьем забеге, поэтому решили взять заслуженный отпуск. Манки-Хилл выглядел как привлекательный курорт с интересными местами для приятного времяпрепровождения.

Нам удалось получить намного больше бана благодаря кранам, типа runner, но я переживал, что у Банчана нет кошелька и он отправит все на биржу. Много раз я пытался помочь ей создать свою собственную, но она просто говорила мне, что в этом нет необходимости... пока не произошло то, чего я боялся больше всего.

Биржа, на которой хранились наши средства, была взломана, и мы потеряли все. Жители этого места... у многих из них тоже не было кошельков, и, как и мы, они потеряли всё... включая рассудок. Это вызвало хаос в этом месте. Были слезы, нервный смех, драки... Я просто подумал, что всего этого можно было избежать самым простым способом, но было уже поздно.

Многие из них, хорошие существа, которые были только с вами, наслаждались удобствами, были отправлены в санаторий для лечения своих различных проблем. Место стало чрезвычайно опасным, и я мог видеть, как они сильно отличались от тех, кем были... и вместе с ними был мой Банчан...

"Если мы сыграем в раннер еще раз, возможно, мы сможем добиться хороших результатов и отыграть наши потери. Это все очень просто, разве ты не понимаешь?!" - так она говорила мне снова и снова, но чего она не знала, так это того, что раннер прекратил свое существование пару лет назад, и ее разработчик был заточен в этой тюрьме. место с ней. В конце концов я ее уже не узнал. На ее лице была тревожная улыбка, от которой казалось, что все в порядке. Некоторые медсестры говорили о ней, что она принимала какие-то лекарства или что-то в этом роде... отсюда и ее прозвище. Поэтому мне пришлось уйти. Я не мог продолжать здесь жить и оставил ее там, и поэтому всегда чувствовал себя виноватым. Теперь, если есть хоть малейший шанс вернуть ее, я попробую.

Кто поставит надгробия возле входа? Туман очень сильный, и мне кажется... где ты? Пожалуйста, не оставляй и меня.

Глупый фонарик, ты терпишь неудачу в тот момент, когда я едва могу узнать это место и церковь и.... о нет. Что с тобой случилось?

Мне нужно войти, поэтому, пожалуйста, дайте мне ключ. Я не хочу проходить через это снова, я не брошу тебя. В этом путешествии я учился на своих ошибках, и вы мне в этом очень помогли. Вы заставили меня взглянуть на вещи по-другому. Я был слаб. Вот почему я нуждался в тебе... Мне нужен был кто-то, кто накажет меня за мои грехи... Но теперь все это позади... Я знаю всю правду... Пришло время положить всему этому конец.

Моя прекрасная Чан... Ты такая же, как тогда, когда я тебя оставил, и я понял, что это была ошибка. Виноват. Надеюсь, вы понимаете, почему я это сделал. У меня есть новый калий, полный калия, но бесполезно иметь его, если я не смогу поделиться им с вами... со всеми вами.

Мне бы хотелось, чтобы ты встретил хорошего друга, который... Я правда не знаю, где он. Я надеюсь, что путешествие приведет вас в особенное место.

Теперь я вижу загадочность этого места, красоту тумана, улыбки его обитателей... Вы сделали все это, и теперь я отдаюсь вам, готовый вознестись, чтобы показать вам, что у меня получилось, завершить дорожную карту нашу жизнь и улыбнуться тебе. Вместе.

[Événement] Fête de l'Ascension à l'église de la Renaissance

Un grand merci à nos designers, @ryujin00_, @solecitouwu, @toskabi et @Grand Moff Monkey1#5883, qui ont parfaitement retranscrit ce voyage dans chacun de leurs dessins, et à notre équipe de traducteurs, @whiteflag23, @.peug, @dr.turker, @ispan, @darth_kermit, @imverycutecat, @sergio_io, @skyees, @drogaehovini, @madeleine5506, @vikito. qui ont transposé l'histoire dans toutes les langues.


Le dimanche 5 novembre à 17h ET, un trivia sur tout ce qui s'est passé pendant le mois aura lieu sur le canal #🎊-event-room dans Banano Discord. Attendez-vous à des astuces, des drops de cryptomonKeys, des braaaaaiiins et un trivia intéressant pour clôturer notre célébration d'Halloween.
Voici l'histoire complète du voyage à la colline des singes. Ce qui est apparu dans les articles précédents, les différents designs, la partie finale et les nouveaux designs sont tous inclus ici. Bonne lecture.


"Dans mes rêves de Banano,

je vois cette ville.

Monkey Hill.

Tu m'avais promis de m'emmener jouer au coureur ensemble un jour.

Mais tu ne l'as jamais fait.

Eh bien, c'est là que je joue à Black Monkey maintenant...

Dans notre "endroit spécial"...

Je t'attends..."

Je sais seulement que je me suis réveillé et que j'avais cette lettre sur ma table, ainsi qu'une carte. Je me souviens de Monkey Hill. Beaucoup de jeux et de sympathiques banfam partout, mais cette lettre n'a aucun sens... pas maintenant.

Ma chère Banchan... Elle ne peut pas être à cet endroit maintenant, cela fait quelques années et... Cela n'a aucun sens. En fait, après avoir traversé la forêt et atteint l'entrée de la ville ne semble pas avoir de sens. Heureusement, j'ai trouvé ce rat près du panneau. La pauvre bête était à l'intérieur d'un bocal étiqueté 104. S'agit-il d'une expérience ? Je ne sais pas, mais elle est maintenant ma partenaire dans ce voyage inquiétant.

Monkey Hill a un aspect différent, du moins le peu que l'on peut voir à cause du brouillard épais, mais il y a une aura différente. Je n'ai vu aucun habitant et cela ressemble à une ville abandonnée, bien que l'on entende quelques bruits. Rat a trouvé un prospectus avec des informations intéressantes.

Un concours d'emoji et d'autocollants pour donner vie aux créations ? J'espère qu'il n'y a pas de choses très effrayantes, car cela pourrait être problématique. Mais donner vie à quelque chose, est-ce possible ?

Le prospectus dit autre chose :

"Notre ville accueille tous les visiteurs pendant cette belle période de l'année. Ne vous inquiétez pas du brouillard. Le plaisir et la sécurité sont garantis. N'hésitez pas à profiter de nos installations, à visiter les endroits les plus pittoresques et, bien sûr, à vous rendre dans notre église, où vous serez accueillis par notre belle hôtesse.

Nous avons une galerie d'activités à vous proposer pendant votre séjour. Consultez ci-dessous la liste des activités annoncées.

Concours de création d'émojis et d'autocollants.

Spookie Bango.

Sculpture de citrouilles au Ranch.

Fête de l'Ascension à l'église de la Renaissance.

Consultez régulièrement ce dépliant et les annonces, car ils peuvent être mis à jour comme par magie".

Tout semble un peu confus... attendez, le rat était habillé comme ça ? Je pense qu'il y a quelque chose d'étrange dans ce brouillard, ou peut-être que c'est juste moi.

Je vais d'abord participer à ce concours pour voir si quelqu'un sait quelque chose sur Banchan..

Ce concours de création d'emoji était assez bizarre. Il a fait ressurgir beaucoup de souvenirs de ma vie et de mon passé, des choses que je pensais avoir enfouies au plus profond de moi. Certains avaient l'air un peu dérangeants, mais je suppose que lorsqu'ils ont mentionné l'hôpital, je me suis à nouveau senti coupable. Je ne comprends pas pourquoi ils emmèneraient ces simples dessins dans un sanatorium. Peut-être pour décorer l'endroit ? Nous devrions y jeter un coup d'œil, tu ne crois pas ?

La dernière fois que nous avons parcouru ces rues, tout était éclairé. Maintenant, il y a des ombres partout. Je me souviens que l'église n'est pas loin, mais le brouillard est de plus en plus intense et j'ai du mal à trouver le bon chemin.

On dit que dans l'église, il y a quelqu'un qui peut me pardonner. J'espère que c'est le cas, car je mérite d'être punie pour ce qui s'est passé avec Runner. Je crois que je ne me soucie pas vraiment de savoir si c'est dangereux ou non. De toute façon, j'irai à l'église.

D'un autre côté, les fermes sont très proches. Je reconnais l'odeur des fêtards qui y vivent. Ils chantaient toujours avec joie et avaient bon cœur. Peut-être qu'ils peuvent nous aider dans notre recherche...

Hé ! Voilà le ranch, et comme tout ce qu'il y a ici, il a l'air délabré, il n'y a plus de musique et ça sent le pourri. J'entends le son d'un cochon désespéré qui demande de l'aide... Oh, vous avez trouvé un morceau de papier ? Qu'est-ce qu'il dit ?

C'est presque aussi bizarre que le concours d'emoji et d'autocollants. Je suis un peu effrayé, mais en même temps, tu ne te sens pas excité ? Regarde-toi ! Nous sommes à la recherche de quelque chose ! Comment peux-tu rester assis là à manger de la citrouille crue ? Où as-tu trouvé ce costume de cerf ? Tu ne sais pas que ce truc peut amener les rhinocéros ? Les bois ont l'air d'être très réels...

Je ferais mieux de me dépêcher de graver quelque chose sur cette citrouille. Si Banchan passe par ici, elle reconnaîtra sûrement son visage et saura que je suis à sa recherche. Je suis peut-être un peu fatigué, mais son visage semble un peu différent dans ce dessin. Elle me rappelle...

Je trouve que la citrouille est assez bien faite, je ne sais pas comment tu as fait trois citrouilles en si peu de temps... La ferme n'a pas l'air mal du tout avec les citrouilles qui illuminent l'endroit, c'est juste qu'elles ont toutes l'air effrayantes et que certains visiteurs pourraient avoir peur. Cette citrouille... A-t-elle bougé ou n'était-ce que mon imagination ?

Ce chien étrange a attendu que nous ayons fini notre création pour nous donner une carte du sanatorium disant qu'ils attendent notre visite.

Attendre ? Je ne comprends pas, mais nous devons entrer et espérer que cet endroit n'est pas comme je l'ai laissé.

Je sais qu'elle n'est pas ici, en fait, je pense qu'il n'y a personne dans cet endroit, bien que j'entende des sons étranges et que j'aie l'impression de perdre la tête parce que je viens de voir une ombre en forme de singe courir. Il y avait un trou ici. Il n'y en a plus maintenant.


Qu'est-ce que c'est que ces choses ?

Attendez, ce foulard... ce pinceau... Je sais qui c'est ! Ils faisaient partie des gens qui ont aidé ici mais qui ont fini par travailler officiellement dans cet endroit.

Que leur est-il arrivé ? Venez vous cacher ici.

Le Bango était un jeu auquel ils jouaient pendant leur temps libre, jusqu'à ce que des choses étranges commencent à apparaître sur les cartes. Je me souviens même d'une carte qui était orange et qui avait des muscles, j'ai trouvé ça drôle.

Ces cartes sont particulièrement troublantes et c'est étrange de voir les visages de tous les détenus ici. Attends, où as-tu trouvé cette tenue d'infirmière ? Je sais que tu essaies de t'intégrer, mais tu devrais l'enlever si tu ne veux pas leur ressembler, et je dis ça de manière très respectueuse.

Nous allons devoir jouer et éviter les infirmières-singes, alors courez et faites attention à la voix sur les haut-parleurs. Peut-être que si nous gagnons, nous obtiendrons les informations nécessaires sur Banchan.

L'église de la renaissance. C'est là que nous trouverons ce que nous cherchons.

Tu as été avec moi pendant tout le voyage, alors au moment où nous entrons dans cet endroit, il est juste que tu comprennes pourquoi je suis ici.

Ma belle Banchan et moi avons fait beaucoup de profits lors de la dernière hausse, alors nous avons décidé de prendre des vacances bien méritées. La colline des singes semblait être un lieu de villégiature attrayant, avec des endroits intéressants pour passer du bon temps.

Nous avons réussi à obtenir beaucoup plus de Ban grâce à des robinets, comme Runner, mais je craignais que Banchan n'ait pas de portefeuille et qu'elle envoie tout à l'échange. J'ai souvent essayé de l'aider à en créer un, mais elle m'a toujours dit que ce n'était pas nécessaire... jusqu'à ce que ce que je craignais le plus arrive.

La bourse où se trouvaient nos fonds a été piratée et nous avons tout perdu,Les habitants de cet endroit... beaucoup d'entre eux n'avaient pas de portefeuille non plus, et comme nous, ils ont tout perdu... y compris leur santé mentale. Cela a provoqué le chaos dans l'endroit. Il y a eu des larmes, des rires nerveux, des bagarres... Je me suis dit que tout cela aurait pu être évité d'une manière très simple, mais il était trop tard.

Beaucoup d'entre eux, qui étaient des êtres bons et qui n'étaient là que pour profiter des installations, ont été emmenés au sanatorium pour traiter leurs différents problèmes. L'endroit est devenu extrêmement dangereux et j'ai pu voir comment ils sont devenus très différents de ce qu'ils étaient... et avec eux, il y avait mon Banchan...

"Si nous jouons encore une fois au coureur, nous pourrons peut-être obtenir un bon résultat et récupérer nos pertes. C'est très simple, tu ne te rends pas compte ?" me répétait-elle encore et encore, mais ce qu'elle ne savait pas, c'est que Runner avait cessé d'exister il y a quelques années, et que son Dev était emprisonné dans cet endroit avec elle.

Finalement, je ne l'ai plus reconnue. Elle avait un sourire inquiétant qui donnait l'impression que tout allait bien. Des infirmières ont fait des commentaires sur elle, disant qu'elle avait pris de la drogue ou quelque chose comme ça... c'est de là que vient son surnom.

J'ai donc dû partir. Je ne pouvais pas continuer dans cet endroit et je l'ai laissée là, et c'est pourquoi je me suis toujours sentie coupable. Maintenant, s'il y a ne serait-ce qu'une petite chance de la récupérer, j'essaierai.

Qui mettrait des pierres tombales près de l'entrée ? Le brouillard est très intense et je me sens comme... où es-tu ? S'il vous plaît, ne m'abandonnez pas.

Stupide lampe de poche, Vous échouez à un moment où je peux à peine reconnaître cet endroit et l'église et.... oh non.

Que vous est-il arrivé ? J'ai besoin d'entrer, alors s'il te plaît, donne-moi la clé. Je ne veux pas revivre cela, je ne t'abandonnerai pas. Au cours de ce voyage, j'ai appris de mes erreurs et tu m'as beaucoup aidée. Tu m'as fait voir les choses différemment. J'étais faible. C'est pourquoi j'avais besoin de toi... J'avais besoin de quelqu'un qui me punisse pour mes péchés... Mais maintenant, tout cela est terminé... Je connais toute la vérité... Le temps est venu de mettre fin à tout cela.

Ma belle Chan... Tu es la même que lorsque je t'ai quittée, et j'ai compris que c'était une erreur. Mon erreur. J'espère que tu comprends pourquoi je l'ai fait. J'ai un nouveau kalium plein de potassium, mais ça ne sert à rien de l'avoir si je ne peux pas le partager avec toi... avec vous tous.

J'aurais aimé que vous rencontriez un bon ami qui... Je ne sais vraiment pas où il est. J'espère que le voyage vous mènera à un endroit spécial.

Maintenant, je vois le mystère de cet endroit, la beauté du brouillard, le sourire de ses habitants... Tu as fait tout cela et maintenant je m'abandonne à toi, prêt à monter, à te montrer ce que j'ai, à compléter la feuille de route de notre vie et à sourire pour toi. Ensemble.

[Evento] Festival de la Ascensión en la Iglesia del Renacimiento

Un agradecimiento especial a nuestros diseñadores, @ryujin00_, @solecitouwu, @toskabi y @Grand Moff Monkey1#5883, quienes capturaron perfectamente este viaje en cada uno de sus diseños, y a nuestro equipo de traductores, @whiteflag23, @.peug, @dr. turker, @ispan, @darth_kermit., @imverycutecat, @sergio_io, @skyees., @drogaehovini, @madeleine5506, @vikito. quienes llevaron la historia a todos los idiomas.


El domingo 5 de noviembre a las 5 p.m. ET se realizará una trivia sobre todo lo sucedido durante este mes en el canal #🎊-event-room en Banano Discord. Habrán tips, cryptomonKeys drops, braaaaaiiiins y una trivia interesante para darle cierre a nuestra celebración de Halloween.
A continuación, la historia completa del viaje a Monkey Hill. Aquí se incluye lo narrado en los artículos anteriores, sus respectivos diseños más la parte final y nuevos diseños. Feliz lectura.


"En mis sueños en Banano,

Veo ese pueblo.

Monkey Hill.

Me prometiste que algún día me llevarías a jugar juntos al runner.

Pero nunca lo hiciste.

Bueno, ahora estoy jugando a Black Monkey allí...

En nuestro 'lugar especial'...

Esperando por ti..."

Sólo sé que me desperté y tenía esta carta sobre mi mesa, junto con un mapa. Recuerdo Monkey Hill. Hay muchos juegos y agradables monitos de la banfam por todos lados, pero esta carta no tiene sentido... no en este momento.

Mi querida Banchan... Ella no podría estar en ese lugar ahora, han pasado algunos años y... Simplemente no tiene sentido. En realidad, tras cruzar el bosque y llegar a la entrada del pueblo nada parece tener sentido. Por suerte, encontré esta rata cerca del cartel, la llamaré Rat. La pobre estaba dentro de un frasco con la etiqueta 104. ¿Será algún experimento? No lo sé pero ahora ella es mi compañera en este inquietante viaje.

Monkey Hill se ve diferente, al menos lo poco que se puede ver debido a la densa niebla, pero hay un aura diferente. No he visto habitantes y parece un pueblo abandonado, aunque se oyen algunos ruidos. Rat encontró un flyer con información interesante.

¿Concurso de emojis y stickers para dar vida a las creaciones? Espero que no haya cosas muy aterradoras porque podría ser problemático. Aunque darle vida a algo, ¿es eso posible?

El flyer dice algo más:

"Nuestro pueblo recibe a todos los visitantes durante esta hermosa época del año. No te preocupes por la niebla. La diversión y la seguridad están garantizadas. No dudes en disfrutar de nuestras instalaciones, visitar los lugares más pintorescos y, por supuesto, visitar nuestra iglesia, donde serás recibido por nuestra hermosa anfitriona.

Tenemos una galería de actividades para que disfrutes durante tu estancia. Consulta a continuación la lista de actividades anunciadas.

Concurso de diseño de emojis y stickers.

Spooky Bango.

Pumpkin Carving at the Ranch - Concurso de Tallado de calabazas.

Ascension Feast - Festival de la Ascensión en la Iglesia del Renacimiento.

Consulta este folleto y los anuncios periódicamente porque podría actualizarse mágicamente".

Todo parece un poco confuso... espera, ¿la rata estaba vestida así? Creo que hay algo extraño en esta niebla, o tal vez solo soy yo. Iré primero a ese concurso de diseño para ver si alguien sabe algo sobre Banchan…

Ese concurso de diseño de emojis fue bastante extraño. Sacó a relucir muchos recuerdos de mi vida y de mi pasado, cosas que pensé que había enterrado en lo más profundo. Algunos parecían un poco inquietantes, pero supongo que cuando mencionaron el hospital me sentí culpable otra vez. Simplemente no entiendo por qué llevarían estos diseños simples a un sanatorio. ¿Quizás para decorar el lugar? Deberíamos echar un vistazo allí, ¿no crees?

La última vez que caminamos por estas calles, todo estaba iluminado. Ahora hay sombras por todas partes. Recuerdo que la iglesia no está lejos, pero la niebla es cada vez más intensa y me cuesta encontrar el camino correcto.

Dicen que en la iglesia hay alguien que puede perdonarme. Eso espero, merezco ser castigado por lo que pasó con runner. Supongo que realmente no me importa si es peligroso o no. Voy a la iglesia de cualquier manera.

Por otro lado, las granjas están muy cerca. Reconozco el olor de los animales fiesteros que viven allí. Siempre cantaban con alegría y tenían buen corazón. Quizás puedan ser de ayuda en nuestra búsqueda…

¡Ey! Ahí está el rancho, y como todo en este lugar, se ve decadente, ya no hay música y huele a algo podrido. Puedo escuchar los sonidos de un cerdo desesperado, como pidiendo ayuda... Oh, ¿Encontraste un trozo de papel? ¿Qué dice?

Esto es casi tan extraño como el concurso de emojis y stickers.Tengo un poco de miedo, pero al mismo tiempo ¿no te sientes emocionado? ¡Mírate! ¡Estamos en una búsqueda! ¿Cómo puedes simplemente sentarte ahí y comer calabaza cruda? ¿De dónde sacaste ese traje de venado? ¿No sabes que esa cosa puede atraer a los rinocerontes? Aunque esos cuernos parecen ser muy reales...

Será mejor que me dé prisa y talle algo en esta calabaza. Si Banchan pasa por este lugar, seguramente reconocerá su rostro y sabrá que la estoy buscando. Quizás estoy un poco cansado pero su cara se ve un poco diferente en este diseño. Ella me recuerda a…

Creo que la calabaza quedó bastante bien, no sé cómo hiciste tres en tan poco tiempo aunque... La granja no se ve nada mal con las calabazas iluminando el lugar, solo que todas lucen aterradoras y algunos visitantes podrían asustarse. Esa calabaza… ¿Se ha movido o fue solo mi imaginación?

Ese extraño perro esperó hasta que termináramos nuestra creación para darnos una tarjeta del sanatorio, diciendo que están esperando nuestra visita.

¿Esperando? No lo entiendo, pero tenemos que entrar y esperar que este lugar no esté como lo dejé.

Sé que ella no está aquí, de hecho, no creo que haya nadie en este lugar, aunque escucho sonidos extraños y siento que estoy perdiendo la cabeza porque acabo de ver una sombra con forma de mono corriendo. Aquí había un agujero. Ya no está.

¡¿Qué diablos son esas cosas?!

Espera, ese pañuelo... ese pincel... ¡Sé quiénes son! Ellos fueron parte de las personas que ayudaron aquí pero terminaron trabajando oficialmente en este lugar. ¿Qué les pasó a ellos? Ven, escóndete aquí.

Bango solía ser un juego que jugaban en su tiempo libre, hasta que empezaron a aparecer cosas extrañas en los cartones. Incluso, recuerdo uno que era naranja y tenía músculos, me pareció gracioso.

Estos cartones son particularmente inquietantes y resulta extraño ver las caras de todos los reclusos aquí. Espera, ¿de dónde sacaste ese traje de enfermera? Sé que estás tratando de encajar, pero deberías quitártelo si no quieres parecerte a ellos, y lo digo de una manera muy respetuosa.

Tendremos que jugar y esquivar a los monos enfermeros, así que corre y presta atención a la voz en los altavoces. Quizás si ganamos obtendremos la información necesaria sobre Banchan.

La Iglesia del Renacimiento. Este es el lugar donde encontraremos lo que estamos buscando.

Has estado conmigo todo el viaje, así que mientras entramos en este lugar es justo que entiendas por qué estoy aquí.

Mi hermosa Banchan y yo obtuvimos muchas ganancias en el bull run anterior, así que decidimos tomarnos unas merecidas vacaciones. Monkey Hill parecía un atractivo resort, con lugares interesantes para pasar un buen rato.

Logramos obtener muchos más Ban gracias a faucets como runner, pero me preocupaba que Banchan no tuviera billetera y enviara todo a un exchange. Muchas veces intenté ayudarla a crear una propia, pero ella simplemente me dijo que no era necesario... hasta que sucedió lo que más temía.

El exchange donde estaban nuestros fondos fue hackeado y lo perdimos todo. La gente de este lugar… muchos de ellos tampoco tenían billeteras propias, y al igual que nosotros, lo perdieron todo… incluso la cordura. Eso provocó que se desatara el caos en el lugar. Hubo lágrimas, risas nerviosas, peleas... Simplemente pensé que todo esto se podría haber evitado de una manera muy sencilla, pero ya era demasiado tarde.

Muchos de ellos, que eran seres buenos que solo estaban allí disfrutando de las instalaciones, fueron llevados al sanatorio para tratar sus diferentes problemas. El lugar se volvió sumamente peligroso y pude ver como se volvieron muy diferentes de quienes eran... y con ellos estaba mi Banchan…

"Si jugamos runner una vez más, tal vez podamos conseguir un buen récord y recuperar nuestras pérdidas. Es todo tan simple, ¿no te das cuenta?", fue lo que me dijo una y otra vez, pero lo que no sabía era que runner había dejado de existir hacía un par de años, y su desarrollador estaba recluido en ese lugar con ella.

Al final ya no la reconocía. Tenía una sonrisa inquietante en su rostro que te hacía sentir como si todo estuviera bien. Algunas enfermeras hacían comentarios sobre ella, que había tomado alguna droga o algo así... de ahí vino su apodo.

Entonces tuve que irme. No pude seguir en ese lugar y la dejé allí, y por eso siempre me he sentido culpable. Ahora, si hay una pequeña posibilidad de rescatarla, lo intentaré.

¿Quién pondría lápidas cerca de la entrada? La niebla es muy espesa y siento que... ¿dónde estás? Por favor, no me dejes tú también.

Estúpida linterna, fallas en este momento en el que apenas puedo reconocer este lugar y la iglesia y.... oh no.

¿Qué te sucedió? Necesito entrar, así que, por favor, dame la llave. No quiero volver a pasar por esto, no te abandonaré. En este viaje he aprendido de mis errores y tú me ayudaste mucho con eso. Me hiciste ver las cosas de otra manera. Yo era débil. Por eso te necesitaba… Necesitaba que alguien me castigara por mis pecados... Pero ahora todo eso ha terminado... Sé toda la verdad... Ha llegado el momento de poner fin a todo esto.

Mi hermosa Chan... Estás igual a como te dejé, y me he dado cuenta que fue un error. Mí error. Espero que entiendas por qué lo hice. Tengo una nueva Kalium llena de potasio, pero de nada sirve tenerlo si no puedo compartirlo contigo... con todos ustedes.

Ojalá hubieras conocido a un buen amigo que... realmente no sé dónde está. Espero que el viaje te lleve a un lugar especial.

Ahora veo la mística de este lugar, la belleza de la niebla, la sonrisa de sus habitantes... Tú has hecho todo esto y ahora me entrego a ti, listo para ascender, para mostrarte lo que tengo, completar la hoja de ruta de nuestra vida y sonreír para ti. Juntos.

[Event] Festa da Ascensão na Igreja do Renascimento


No domingo, 5 de novembro, às 18h (horário de Brasília), vai rolar uma trivia sobre tudo o que aconteceu no mês no canal #🎊-event-room no Discord da Banano. Expectativa alta por dicas, distribuição de cryptomonKeys, cééérebros e uma trivia interessante para encerrar nossa festa de Halloween.
A seguir está a história completa da viagem a Monkey Hill. Tudo o que apareceu em artigos anteriores, os diferentes designs mais a parte final e novos designs estão todos incluídos aqui. Boa leitura.


"Nos meus sonhos com de Banano,

Eu vejo aquela cidade.

Monkey Hill.

Você prometeu que um dia me levaria para jogar runner juntos.

Mas você nunca levou.

Bem, agora eu tô jogando Black Monkey lá...

No nosso 'lugar especial'...

Esperando por você..."

Só sei que acordei e encontrei essa carta na minha mesa, junto com um mapa. Lembro-me de Monkey Hill. Muitos jogos e uma boa comunidade por toda parte, mas essa carta não faz sentido... pelo menos não agora.

Minha querida Banchan... ela não poderia estar lá agora, já se passaram alguns anos e... simplesmente não faz sentido. Na verdade, depois de atravessar a floresta e chegar à entrada da cidade, nada parece fazer sentido. Felizmente, encontrei este rato perto da placa. Coitado estava dentro de um pote rotulado como 104. Poderia ser algum experimento? Não sei, mas agora ela é minha parceira nesta jornada perturbadora.

Monkey Hill parece diferente, pelo menos o pouco que posso ver devido à densa neblina, mas há uma aura diferente. Não vi nenhum habitante e parece uma cidade abandonada, embora alguns ruídos possam ser ouvidos. O rato encontrou um panfleto com informações interessantes.

Concurso de emojis e stickers para dar vida às criações? Espero que não sejam coisas muito assustadoras, porque isso poderia ser problemático. Mas dar vida a algo… isso é possível?

O panfleto diz mais:

"Nossa cidade recebe todos os visitantes durante esta bela época do ano. Não se preocupe com a neblina. Diversão e segurança garantidas. Não hesite em aproveitar nossas instalações, visitar os lugares mais pitorescos e, é claro, visitar nossa igreja, onde você será recebido por nossa bela anfitriã.

Temos uma galeria de atividades para você aproveitar durante a sua estadia. Confira abaixo a lista de atividades anunciadas.

Concurso de Design de Emojis e Stickers.

Spooky Bango.

Escultura de abóboras no Rancho.

Festa da Ascensão na Igreja do Renascimento.

Confira este panfleto e os anúncios periodicamente, pois isso pode ser magicamente atualizado."

Tudo parece um pouco confuso... espera, o rato estava vestido assim? Acho que tem algo estranho nesta névoa, ou talvez seja só eu. Vou primeiro para esse concurso de design para ver se alguém sabe algo sobre a Banchan...

Aquele concurso de design de emojis foi bem estranho. Trouxe à tona muitas lembranças da minha vida e do meu passado, coisas que pensei ter enterrado profundamente. Alguns pareciam um pouco perturbadores, mas acho que quando mencionaram o hospital, me senti culpado novamente. Simplesmente não entendo por que levariam esses designs simples para um sanatório. Talvez para decorar o lugar? Devíamos dar uma olhada lá, não acha?

Da última vez que percorremos essas ruas, tudo estava iluminado. Agora há sombras por toda parte. Lembro-me que a igreja não está longe, mas a névoa está ficando cada vez mais intensa e estou tendo dificuldade em encontrar o caminho certo.

Dizem que na igreja há alguém que pode me perdoar. Espero que sim, eu mereço ser punido pelo que aconteceu com o corredor. Acho que realmente não me importo se é perigoso ou não. Vou para a igreja de qualquer maneira.

Por outro lado, as fazendas estão muito perto. Reconheço o cheiro dos animais festeiros que vivem lá. Eles sempre cantavam com alegria e tinham um bom coração. Talvez eles possam ajudar na nossa busca...

Ei! Lá está o rancho, e como tudo neste lugar, parece deteriorado, não há mais música e cheira a algo podre. Posso ouvir os sons de um porco desesperado como se estivesse pedindo ajuda... Oh, você encontrou um pedaço de papel? O que diz?

Isso é quase tão estranho quanto o concurso de emojis e adesivos. Estou um pouco assustado, mas ao mesmo tempo, você não sente empolgação? Olhe para você! Estamos em uma busca! Como você pode simplesmente ficar aí e comer abóbora crua? De onde você tirou esse traje de cervo? Você não sabe que isso pode atrair rinocerontes? As hastes parecem ser muito reais, porém...

É melhor eu me apressar e esculpir algo nesta abóbora. Se a Banchan passar por este lugar, com certeza reconhecerá o rosto dela e saberá que estou procurando por ela. Talvez eu esteja um pouco cansado, mas o rosto dela parece um pouco diferente neste design. Ela me lembra de...

Acho que a abóbora ficou bem, não sei como você fez três abóboras em tão pouco tempo, porém... A fazenda não parece ruim com as abóboras iluminando o lugar, é só que todas parecem assustadoras e alguns visitantes podem ficar assustados. Essa abóbora... ela se moveu ou foi apenas imaginação minha?

Aquele cachorro estranho esperou até terminar nossa criação para nos dar um cartão do sanatório dizendo que estão esperando nossa visita.

Esperando? Eu não entendo, mas precisamos entrar e esperar que este lugar não seja como eu o deixei naquela vez.

Eu sei que ela não está aqui, na verdade, não acho que haja alguém neste lugar, embora ouça sons estranhos e eu sinta que estou perdendo a cabeça porque acabei de ver uma sombra em forma de macaco correndo. Havia um buraco aqui. Agora desapareceu.


O que diabos são essas coisas?!

Espere, esse lenço... essa pincelada... eu sei quem são! Eles faziam parte das pessoas que ajudaram aqui, mas acabaram trabalhando oficialmente neste lugar. O que aconteceu com eles? Venha se esconder aqui.

Bango costumava ser um jogo que jogavam no tempo livre, até que coisas estranhas começaram a aparecer nas cartas. Lembro-me até de uma que era laranja e tinha músculos, achei engraçado.

Essas cartas são particularmente perturbadoras e parece estranho ver os rostos de todos os internados aqui. Espere, de onde você tirou esse traje de enfermeira? Sei que está tentando se encaixar, mas deveria tirar se não quiser parecer com eles, e digo isso de maneira muito respeitosa.

Teremos que jogar e evitar os macacos enfermeiros, então corra e preste atenção na voz nos alto-falantes. Talvez, se vencermos, conseguiremos as informações necessárias sobre a Banchan.

Igreja do Renascimento. É lá que encontraremos o que estamos procurando.

Você esteve comigo durante toda a viagem, então, enquanto entramos neste lugar, é justo que você entenda por que estou aqui.

Minha linda Banchan e eu fizemos muitos lucros na alta anterior, então decidimos tirar férias merecidas. Monkey Hill parecia um resort atraente, com lugares interessantes para passar um bom tempo.

Conseguimos muito mais Ban graças às torneiras, como o corredor, mas eu estava preocupado que a Banchan não tivesse uma carteira e enviasse tudo para uma exchange. Muitas vezes tentei ajudá-la a criar uma própria, mas ela sempre me disse que não era necessário... até que aconteceu o que eu mais temia.

A exchange onde nossos fundos estavam foi hackeada e perdemos tudo. As pessoas deste lugar... muitas delas não tinham carteiras também, e como nós, perderam tudo... incluindo a sanidade. Isso causou o caos neste lugar. Houve lágrimas, risos nervosos, brigas... eu só pensava que tudo isso poderia ter sido evitado de uma maneira muito simples, mas era tarde demais.

Muitos deles, que eram seres bons que estavam apenas aproveitando as instalações, foram levados ao sanatório para tratar de seus diferentes problemas. O lugar ficou extremamente perigoso e eu podia ver como eles se tornaram muito diferentes do que eram... e com eles estava a minha Banchan...

"Se brincarmos de correr mais uma vez, talvez consigamos um bom recorde e recuperemos nossas perdas. É tudo muito simples, você não percebe?!" era o que ela me dizia repetidamente, mas o que ela não sabia era que o corredor tinha deixado de existir há alguns anos, e seu desenvolvedor estava preso naquele lugar com ela.

No final, eu já não a reconhecia. Ela tinha um sorriso perturbador no rosto que fazia você sentir que tudo estava bem. Algumas enfermeiras comentavam sobre ela, que ela havia tomado algumas drogas ou algo assim... daí veio o apelido dela.

Então, eu tive que partir. Não podia continuar neste lugar e a deixei lá, e é por isso que sempre me senti culpado. Agora, se houver mesmo uma pequena chance de tê-la de volta, vou tentar.

Quem colocaria lápides perto da entrada? A névoa está muito intensa e sinto como se... onde você está? Por favor, não me deixe também.

Maldita lanterna, falha neste momento em que mal consigo reconhecer este lugar e a igreja e.... oh não.

O que aconteceu com você? Preciso entrar, então me dê a chave. Não quero passar por isso de novo, não vou te abandonar. Nesta jornada, aprendi com meus erros, e você me ajudou muito com isso. Você me fez ver as coisas de maneira diferente. Eu era fraco. Foi por isso que precisei de você... precisei de alguém para me punir pelos meus pecados... Mas agora tudo isso acabou... eu sei toda a verdade... Chegou a hora de pôr um fim a tudo isso.

Minha linda Chan... Você é a mesma de quando a deixei, e percebi que foi um erro. Meu erro. Espero que entenda por que fiz isso. Tenho um novo kalium cheio de potássio, mas não adianta tê-lo se não puder compartilhá-lo com você... com todos vocês.

Queria que tivesse conhecido um bom amigo que... na verdade, não sei onde está. Espero que a jornada a leve a um lugar especial.

Agora vejo a mística deste lugar, a beleza da névoa, o sorriso de seus habitantes... Você fez tudo isso e agora me entrego a você, pronto para ascender, mostrar o que tenho, completar o roteiro de nossa vida e sorrir para você. Juntos.

[EVENTO] Festa dell'Ascensione nella Chiesa della Rinascita

Un grazie speciale ai nostri disegnatori @ryujin00_, @solecitouwu, @toskabi and @Grand Moff Monkey1#5883, che hanno saputo catturare a pieno lo spirito di questo viaggio in ciascuno dei loro disegni, e al nostro team di traduttori @whiteflag23, @.peug, @dr.turker, @ispan, @darth_kermit., @imverycutecat, @sergio_io, @skyees., @drogaehovini, @madeleine5506, @vikito. che hanno tradotto la storia in tutte le lingue.


Domenica 5 novembre alle 17:00 ET, sul canale #🎊-event-room di Banano Discord si terrà un trivia su tutto ciò che è accaduto nel mese. Aspettatevi consigli, drop di cryptomonKey, braaaaaiiins e un interessante trivia per chiudere i nostri festeggiamenti di Halloween.
Di seguito è riportata la storia completa del viaggio a Monkey Hill. Qui è incluso tutto ciò che è apparso negli articoli precedenti, i diversi progetti, la parte finale e i nuovi progetti. Buona lettura.


"Nei miei sogni di Banano,

vedo quella città.

Monkey Hill.

Mi avevi promesso che un giorno mi avresti portato a giocare a runner insieme.

Ma non l'hai mai fatto.

Beh, ora sto giocando a Black Monkey lì...

Nel nostro 'posto speciale'...


So solo che mi sono svegliato e avevo questa lettera sul tavolo, insieme a una mappa. Mi ricordo di Monkey Hill. Tanti giochi e un bel banfam dappertutto, ma questa lettera non ha senso... non ora.

La mia cara Banchan... Lei non potrebbe essere in quel posto ora, sono passati alcuni anni e... Semplicemente non ha senso. In realtà, dopo aver attraversato la foresta e aver raggiunto l'ingresso alla città, niente sembra avere senso. Per fortuna, ho trovato questo ratto vicino al cartello. Il povero era dentro a un barattolo con l'etichetta 104. Potrebbe essere stato parte di qualche esperimento? Non lo so, ma ora è diventato il mio compagno in questo inquietante viaggio.

Monkey Hill ha un aspetto diverso, almeno quel poco che si vede a causa della fitta nebbia, ma c'è un'aura diversa. Non ho visto abitanti e sembra una città abbandonata, anche se si sentono alcuni rumori. Rat ha trovato un volantino con informazioni interessanti.

Un concorso di emoji e adesivi per dare vita a delle creazioni? Spero che non ci siano cose molto spaventose perché potrebbe essere problematico. Ma dare vita a qualcosa è davvero possibile?

Il volantino dice anche dell’altro:

“La nostra città accoglie tutti i visitatori in questo splendido periodo dell'anno. Non preoccupatevi della nebbia. Il divertimento e la sicurezza sono garantiti. Non esitate a godere delle nostre strutture, a visitare i luoghi più pittoreschi e, naturalmente, a visitare la nostra chiesa, dove sarete accolti dalla nostra bella padrona di casa.

Abbiamo una galleria di attività da svolgere durante il vostro soggiorno. Di seguito trovate l'elenco delle attività annunciate.


Emojis & Stickers Design Contest.

Spooky Bango.

Pumpkin Carving at the Ranch.

Ascension Feast at the Church of the Rebirth.

Controllate periodicamente questo volantino e gli annunci perché potrebbe essere magicamente aggiornato".

Tutto sembra un po' confuso... Aspetta, il topo era vestito così? Penso che ci sia qualcosa di strano in questa nebbia, o forse sono solo io. Andrò prima a quel concorso di design per vedere se qualcuno sa qualcosa su Banchan…

Il concorso di disegno delle emoji è stato piuttosto strano. Ha fatto riaffiorare molti ricordi della mia vita e del mio passato, cose che pensavo di aver seppellito nel profondo. Alcune sembravano un po' inquietanti, ma credo che quando hanno menzionato l'ospedale mi sono sentito di nuovo in colpa. Non capisco perché portare questi semplici disegni in un sanatorio. Forse per decorare il posto? Dovremmo andare a darci un'occhiata, che ne dici?

L'ultima volta che abbiamo camminato per queste strade, era tutto illuminato. Ora ci sono ombre ovunque. Ricordo che la chiesa non dovrebbe essere troppo lontana, ma la nebbia si fa sempre più fitta e faccio fatica a trovare la strada giusta.

Dicono che in chiesa c'è qualcuno che mi potrebbe assolvere. Lo spero, anche se credo di meritare una punizione per quello che è successo con Runner. Non mi importa se può essere pericoloso, penso che andrò in chiesa in ogni caso.

Ad ogni modo, le fattorie sono molto vicine. Riconosco l'odore degli animali da festa che vivono lì. Cantavano sempre con gioia e avevano un buon cuore. Forse possono esserci d'aiuto nella nostra ricerca...

Ehi! Ecco il ranch e, come tutto il resto di questo posto, sembra decaduto, non c'è più musica e c'è odore di marcio. Sento i grugniti disperati di un maiale che chiede aiuto... Oh, hai trovato un pezzo di carta? Cosa c'è scritto?

Questo è quasi strano come il concorso delle emoji e degli stickers. Sono un po' spaventato, ma allo stesso tempo non ti senti emozionato? Guardaci! Siamo in missione! Come fai a startene lì seduto a mangiare una zucca cruda? Dove hai preso quel vestito da cervo? Non sai che quella cosa può attirare i rinoceronti? Le corna sembrano essere molto reali...

È meglio che mi sbrighi a incidere qualcosa su questa zucca. Se Banchan passa di qui, potrà riconoscere sicuramente il suo volto e allora capirà che la sto cercando. Forse sono un po' stanco, ma il suo viso sembra un po' diverso in questo disegno. Mi ricorda…

Penso che la zucca sia uscita piuttosto bene, ma non so come hai fatto a fare tre zucche in così poco tempo... La fattoria non sembra affatto male con le zucche che illuminano il posto, è solo che sembrano tutte spaventose e qualche visitatore potrebbe spaventarsi. Quella zucca... si è mossa o era solo la mia immaginazione?

Quello strano cane ha aspettato che finissimo la nostra creazione per darci un biglietto del sanatorio in cui era scritto che stavano aspettando la nostra visita.

Accidenti, non ci capisco più nulla! Ma dobbiamo entrare e sperare che questo posto non sia come l'ho lasciato.

So che lei non è qui, anzi, credo che non ci sia più nessuno in questo posto, anche se sento strani suoni e mi sembra di impazzire perché ho appena visto un'ombra a forma di scimmia che correva. Qui un’attimo fa c'era un buco. Ora non c'è più.

Cosa diavolo sono quelle cose?

Aspetta, quel fazzoletto... quel pennello... So chi sono! Facevano parte di quelle persone che hanno iniziato dando una mano in questo posto, ma che poi ci sono finite a lavorare ufficialmente. Cosa gli è successo? Vieni a nasconderti qui.

Nel loro tempo libero, giocavano al bango, finché non sono cominciate ad apparire strane cose sulle carte. Ne ricordo persino una che era arancione e aveva i muscoli, mi sembrava divertente.

Quelle carte erano particolarmente inquietanti e mi sembra strano rivedere i volti di tutti quei detenuti anche qui. Aspetta, dove hai preso quel vestito da infermiera? Capisco che stai cercando un modo per mimetizzarti, ma dovresti togliertelo se non vuoi assomigliare a loro. Te lo dico in modo molto rispettoso.

Dovremo giocare ed evitare le scimmie infermiere, quindi corri e presta attenzione alla voce degli altoparlanti. Forse se vinceremo otterremo le informazioni necessarie su Banchan.

La Chiesa della Rinascita. È il luogo in cui troveremo ciò che stiamo cercando.

Sei stato con me per tutto il viaggio e, prima di entrare in questo posto, è giusto che tu capisca perché io sono qui.

Io e la mia bella Banchan realizzammo molti profitti nella precedente bullrun, quindi decidemmo di prenderci una meritata vacanza. Monkey Hill sembrava una località attraente, con molti luoghi interessanti per trascorrere delle belle giornate.

Siamo riusciti a ottenere moltissimi Ban grazie ai faucet, come il runner, ma ero preoccupato del fatto che Banchan non avesse un proprio portafoglio, e che volesse inviare tutto a un exchange. Molte volte ho cercato di aiutarla a crearne uno tutto suo, ma lei mi diceva solo che non era necessario... finché non è successo ciò che temevo di più.

L'exchange in cui erano custoditi i nostri fondi è stato hackerato e abbiamo perso tutto. La povera gente di questo posto... anche molti di loro non avevano un portafoglio e, come noi, hanno perso tutto... compresa la loro sanità mentale. Questo ha fatto scoppiare il caos in tutta la città. C'erano lacrime, risate nervose, risse... Ho pensato che tutto questo si sarebbe potuto evitare in modo molto semplice, ma oramai era troppo tardi.

Molti di loro, che erano persone buone e che si godevano le attrazioni della città, furono portate al sanatorio per curare i loro problemi. Il posto divenne estremamente pericoloso e ho potuto vedere come sono diventati molto diversi rispetto a ciò che erano prima... e tra di loro c'era la mia Banchan...

"Se giocassimo a runner un'altra volta, forse potremmo ottenere un buon record e recuperare le perdite. È tutto molto semplice, non ti rendi conto?", mi ripeteva in continuazione, ma ciò che Banchan non sapeva era che il faucet runner aveva cessato di esistere da un paio d'anni e che il suo dev era imprigionato in quel luogo insieme a lei.

Alla fine non la riconobbi più. Aveva un sorriso inquietante sul volto che ti faceva pensare che tutto fosse a posto. Alcune infermiere andavano commentando la sua situazione dicendo che aveva preso delle droghe o qualcosa del genere... ecco da dove deriva il suo soprannome.

Così, alla fine, dovetti andarmene. Non potevo continuare a stare in questo posto e l'ho lasciata lì, e per questo mi sono sempre sentito molto in colpa. Ora, se anche ci fosse una sola e piccola possibilità per riaverla, ci proverò.

Chi mai metterebbe delle lapidi vicino all'ingresso? La nebbia è molto intensa e mi sento come... dove sei? Ti prego, non abbandonarmi.

Stupida torcia, proprio ora che avevo a malapena iniziato a riconoscere questo posto e la chiesa dovevi spegnerti?!? ... oh no!

Cosa ti e' successo? Devo entrare, quindi per favore dammi la chiave. Non voglio rivivere tutto questo, non ti abbandonerò. In questo viaggio ho imparato dai miei errori e tu mi hai aiutato molto. Mi hai fatto vedere le cose in modo diverso. Ero debole. Per questo avevo bisogno di te... Avevo bisogno di qualcuno che mi punisse per i miei peccati... Ma ora tutto questo è finito... So tutta la verità... È arrivato il momento di porre fine a tutto questo.

Mia bellissima Chan... Sei ancora identica a come ti ho lasciato, e ho capito che è stato un errore. Il mio errore. Spero però che tu capisca perché l'ho fatto. Ho un nuovo kalium pieno di potassio ora, ma non serve a nulla averlo, se non posso condividerlo con te... con tutti voi.

Vorrei che tu avessi incontrato un buon amico che... Non so davvero dove sia. Spero che il viaggio ti porti in un posto speciale.

Ora vedo l’aurea mistica di questo posto, la bellezza della nebbia, il sorriso dei suoi abitanti... Tu hai fatto tutto questo e ora mi arrendo a te, pronto ad ascendere, a mostrarti ciò che ho, a completare la tabella di marcia della nostra vita e a sorridere per te. Insieme.

[Sự kiện] Lễ Thăng Thiên tại Nhà Thờ Tái Sinh

Đặc biệt cảm ơn những người thiết kế @ryujin00_, @solecitouwu, @toskabi and @Grand Moff Monkey1#5883 đã thu trọn từng khung bậc của sự kiện lần này, và nhóm dịch thuật, @whiteflag23, @.peug, @dr.turker, @ispan, @darth_kermit., @imverycutecat, @sergio_io, @skyees., @drogaehovini, @madeleine5506, @vikito. đã dịch câu chuyện ra nhiều thứ tiếng.


Vào Chủ nhật, ngày 5 tháng 11 lúc 5 giờ chiều (ET),trên kênh #🎊-Event-Room trong Discord Banano sẽ diễn ra trò chơi câu đố về những gì đã xảy ra trong tháng. Cùng chờ đợi tip, quà cryptomonKeys, mưưưưưaaa và trò chơi câu đố thú vị để kết thúc dịp Halloween này.
Sau đây là câu chuyện về chuyến đi đồi Monkey. Những gì đã xuất hiện trong các bài viết trước, các thiết kế khác nhau cùng với phần cuối cùng và các thiết kế mới đều được bao gồm ở đây. Chúc bạn đọc vui vẻ.


"Trong giấc mơ Banano của tôi,

Tôi thấy thị trấn đó.

Đồi Monkey.

Bạn đã hứa với tôi rằng một ngày nào đó bạn sẽ dẫn tôi đi chơi.

Nhưng bạn chưa bao giờ làm vậy.

Chà, bây giờ tôi đang chơi Black Monkey ở đó ...

Ở 'nơi đặc biệt' của chúng ta...

Đang chờ bạn..."

Tôi chỉ biết rằng tôi thức dậy và thấy lá thư này trên bàn, cùng với tấm bản đồ. Tôi nhớ Đồi Khỉ. Rất nhiều trò chơi và người nhà chuối thú vị ở khắp mọi nơi, nhưng lá thư này chẳng có ý nghĩa gì... hiện giờ thì vậy.

Banchan thân yêu của tôi... Cô ấy không thể đang ở đó được, đã vài năm rồi và... Điều đó thật vô nghĩa. Trên thực tế, sau khi băng qua khu rừng và tìm được lối vào thị trấn, dường như chẳng có điều gì có ý nghĩa cả. May mắn thay, tôi tìm thấy con chuột này gần tấm biển. Vật đáng thương nằm trong một chiếc lọ dán nhãn 104. Có thể nào đó là một thí nghiệm nào đó? Tôi không biết nhưng bây giờ cô ấy là người đồng hành của tôi trên hành trình đầy xáo trộn này.

Đồi Monkey trông có vẻ khác, ít nhất là những phần tôi nhìn thấy được vì sương mù dày đặc quá, nhưng lại có cảm giác khác. Tôi chưa thấy bất kỳ cư dân nào và nơi đây trông giống như một thị trấn bị bỏ hoang, dù tôi vẫn có thể nghe một số tiếng động. Chuột tìm thấy một tờ rơi có thông tin thú vị.

Cuộc thi biểu tượng cảm xúc và nhãn dán để mang lại sự sáng tạo cho cuộc sống? Tôi hy vọng không có điều gì quá đáng sợ vì nó có thể gây rắc rối. Mặc dù mang lại điều gì đó cho cuộc sống, liệu điều đó có thể thực hiện được không?

Tờ rơi còn nói điều gì đó khác:

"Thị trấn của chúng tôi chào đón tất cả du khách vào thời điểm đẹp đẽ này trong năm. Đừng lo lắng về sương mù. Niềm vui và an toàn được đảm bảo. Đừng ngần ngại tận hưởng cơ sở vật chất của chúng tôi, ghé thăm những địa điểm đẹp nhất và tất nhiên, hãy ghé thăm nhà thờ của chúng tôi, nơi bạn sẽ được chào đón bởi nữ tiếp viên xinh đẹp của chúng tôi.

Chúng tôi có một danh sách các hoạt động để bạn tận hưởng trong thời gian lưu trú. Kiểm tra bên dưới danh sách các hoạt động được công bố.

Cuộc thi thiết kế biểu tượng cảm xúc & nhãn dán.

Spooky Bango.

Khắc bí ngô tại trang trại.

Lễ Thăng Thiên tại Nhà Thờ Tái Sinh.

Hãy kiểm tra tờ rơi này và các thông báo định kỳ vì thông tin này có thể được cập nhật một cách kỳ diệu."

Mọi thứ có vẻ hơi khó hiểu... chờ đã, chuột ăn mặc như thế à? Tôi nghĩ có điều gì đó kỳ lạ về làn sương mù này, hoặc có lẽ, chỉ tôi thấy thế thôi. Tôi sẽ đi dự cuộc thi thiết kế đó trước xem có ai biết gì về Banchan không...

Cuộc thi thiết kế biểu tượng cảm xúc đó khá kỳ lạ. Nó khơi lại nhiều ký ức từ cuộc sống và quá khứ của tôi, những điều tôi nghĩ rằng tôi đã chôn sâu trong lòng. Có mấy người trông hơi đáng lo ngại, nhưng tôi đoán khi họ đề cập đến bệnh viện, tôi lại cảm thấy tội lỗi. Tôi chỉ không hiểu tại sao họ lại đưa những thiết kế đơn giản này đến nhà điều trị. Có lẽ để trang tríí? Chúng ta nên xem xét chỗ đó, bạn nghĩ sao?

Lần trước chúng ta đi bộ trên những con đường này, mọi thứ đều được thắp sáng. Bây giờ bóng tối ở khắp mọi nơi. Tôi nhớ rằng nhà thờ không xa, nhưng sương mù ngày càng dày đặc hơn và tôi đang gặp khó khăn trong việc tìm đường.

Họ nói rằng trong nhà thờ có người có thể tha thứ cho tôi. Tôi hy vọng như vậy, tôi đáng bị trừng phạt vì những gì đã xảy ra với runner. Tôi không thực sự quan tâm xem nó có nguy hiểm hay không. Dù sao thì tôi cũng sẽ đến nhà thờ.

Mặt khác, các trang trại rất gần nhau. Tôi nhận ra mùi của những con động vật tiệc tùng sống ở đó. Chúng luôn hát với niềm vui và có một trái tim nhân hậu. Có lẽ chúng có thể giúp ích cho việc tìm kiếm của chúng ta...

Này! Có một trang trại, và cũng như mọi thứ khác nơi đây, nó trông có vẻ mục nát, không còn âm nhạc và có mùi gì đó thối rữa. Tôi có thể nghe thấy âm thanh của một con lợn tuyệt vọng như thể đang cầu cứu... Ồ, tìm thấy một mảnh giấy à? Nó viết gì?

Điều này cũng lạ như cuộc thi biểu tượng cảm xúc và nhãn dán. Tôi hơi sợ, nhưng này, bạn không cảm thấy phấn khích sao? Nhìn bạn kìa! Chúng ta đang thực hiện một nhiệm vụ! Làm sao bạn có thể ngồi đó và ăn bí ngô sống? Bạn lấy bộ đồ hươu đó từ đâu vậy? Bạn không biết thứ đó có thể mang theo tê giác sao? Tuy nhiên, những chiếc gạc có vẻ rất thật…

Tốt nhất là tôi nên nhanh chóng khắc thứ gì đó lên quả bí ngô này. Nếu Banchan đi ngang qua nơi này, chắc chắn cô ấy sẽ nhận ra khuôn mặt và biết tôi đang tìm cô ấy. Có lẽ tôi hơi mệt nhưng khuôn mặt của cô ấy trông hơi khác trong thiết kế này. Cô ấy làm tôi nhớ tới...

Tôi nghĩ rằng quả bí ngô đã khá tốt, tôi không biết làm thế nào bạn làm ba quả bí ngô trong một thời gian ngắn như vậy... Trang trại trông không tệ với những quả bí ngô thắp sáng nơi này, chỉ là chúng hơi đáng sợ và có khi làm du khách sợ. Quả bí ngô đó… Nó vừa di chuyển hay do tôi tưởng tượng ra vậy?

Con chó kì lạ đó đã đợi tới khi chúng ta hoàn thiện tác phẩm để trao tấm thẻ từ nhà dưỡng bệnh, thẻ viết rằng họ đang chờ ta đến.

Chờ? Tôi không hiểu, nhưng chúng ta phải đến và tôi hi vọng nơi này không bị giống lúc tôi rời chốn.

Trên thực tế, tôi biết cô ấy không ở đây, tôi không nghĩ có ai ở nơi này, mặc dù tôi nghe thấy những âm thanh lạ và tôi cảm thấy như mình đang mất trí vì tôi chỉ thấy một cái bóng hình con khỉ đang chạy. Có cái lỗ ở đây, giờ nó đã biến mất.

Những thứ đó là cái quái gì vậy?!

Đợi đã, chiếc khăn choàng đó... cây cọ đó... tôi biết họ là ai! Họ là một trong những người đã giúp việc ở đây nhưng cuối cùng đã chính thức làm việc ở nơi này. Chuyện gì đã xảy ra với họ vậy? Trốn vào đây.

Bango từng là trò họ chơi trong thời gian rảnh, cho đến khi những thứ kì lạ xuất hiện trên thẻ. Tôi thậm chí còn nhớ một thứ có màu cam và có cơ bắp, tôi nghĩ nó thật buồn cười.

Những tấm thẻ này đặc biệt đáng lo ngại và tôi thấy lạ khi thấy khuôn mặt của tất cả các tù nhân ở đây. Đợi đã, bạn lấy trang phục y tá đó từ đâu? Tôi biết bạn đang cố gắng hòa nhập nhưng bạn nên cởi nó ra nếu bạn không muốn trông giống họ, và tôi nói theo một cách rất tôn trọng.

Chúng tôi sẽ phải chơi và tránh khỉ y tá, vì vậy hãy chạy và chú ý đến giọng nói trên loa. Có lẽ nếu chúng ta thắng, chúng ta sẽ có được thông tin cần thiết về Banchan.

Nhà thờ tái sinh. Đó là nơi chúng ta sẽ thấy những gì đang tìm kiếm.

Bạn đã đi cùng tôi suốt chuyến này rồi, nên khi chúng ta bước vào nơi này, xin hãy hiểu tại sao tôi lại ở đây.

Banchan xinh đẹp của tôi đã cùng tôi đút túi khá nhiều trong đợt lên đỉnh lần trước, và chốt là cùng nhau đi nghỉ một chuyến xứng đáng. Đồi Monkey trông có vẻ là một khu nghỉ dưỡng bắt mắt, nhiều nơi thú vị để vui vẻ cùng nhau.

Chúng tôi kiếm được rất nhiều Ban thông qua các vòi, như runner chẳng bạn, nhưng tôi lo rằng Banchan không có ví riêng và sẽ gửi hết vào sàn. Đã mấy lần tôi giúp cô ấy tự tạo ví, mà cô ấy cứ bảo không cần… cho đến khi điều tôi sợ cuối cùng cũng thành hiện thực.

Sàn giao dịch chúng tôi dùng để giữ tiền đã bị hack, chúng tôi mất sạch. Những người ở đây… nhiều người cùng chẳng có ví, và cũng như chúng tôi, họ mất hết… mất cả khôn. Vậy là nơi này trở nên hỗn loạn. Nào là nước mắt, cười trừ, đánh lộn… Tôi chỉ nghĩ rằng những thứ này đều có thể tránh được, bằng một cách rất đơn giản thôi, nhưng muộn quá rồi.

Rất nhiều trong số họ, những người tốt đã cùng bạn tận hưởng cơ sở vật chất nơi ấy, bị đưa đến nhà điều trị để chữa vấn đề, nơi đã trở nên vô cùng nguy hiểm và tôi hiểu tại sao họ đã đổi thay… cùng với họ thì cả Banchan của tôi cũng vậy…

“Nếu ta chơi runner thêm lần nữa, có khi chúng ta sẽ đạt điểm tốt và vớt được kèo thua. Nó rất đơn giản, hiểu không?!” là lời mà cô ấy cứ nói đi nói lại, nhưng cô ấy không hiểu rằng runner đã biến mất từ vài năm trước rồi, những người lập trình cũng bị tống vào nhà thương cùng cô ấy rồi.

Sau cùng, tôi chẳng nhận ra cô ấy nữa. Trên mặt cô là một nụ cười đáng sợ khiến bạn tưởng mọi thứ đều ổn. Có mấy người y tá nhận xét cô, cho rằng cô đã chơi thuốc hay cái gì đó… biệt danh của cô ấy là từ đó mà ra.

Vậy là tôi phải rời đi. Tôi không thể ở nơi này mãi và tôi đã để lại cô ấy ở đó, lí do vì sao tôi thấy tội lỗi. Nếu giờ mà có một khe cửa hẹp cho tôi lấy lại cô ấy, tôi sẽ làm.

Ai lại để bia mộ gần lối vào vậy? Sương mù dày lắm và tôi thấy… bạn ở đâu vậy? Xin đừng bỏ mặc cả tôi.

Đèn pin ngu ngốc, mày lại làm hỏng ăn khi tao chẳng nhận ra được chỗ này và nhà thờ… ôi không.

Có chuyện gì đã xảy ra với bạn vậy? Tôi cần phải vào trong vì vậy xin vui lòng cho tôi chìa khóa. Tôi không muốn trải qua điều này một lần nữa, tôi sẽ không bỏ rơi bạn. Trên hành trình này, tôi đã học được từ những sai lầm của mình, và bạn đã giúp tôi rất nhiều với điều đó. Bạn đã làm cho tôi nhìn mọi thứ khác đi. Tôi yếu đuối. Đó là lý do tại sao tôi cần bạn... Tôi cần ai đó trừng phạt tôi vì tội lỗi của tôi... Nhưng bây giờ mọi thứ đã kết thúc ... Tôi biết toàn bộ sự thật ... Đã đến lúc chấm dứt tất cả những điều này.

Chan xinh đẹp của tôi… Em vẫn như hồi tôi rời bỏ em, và đã nhận ra đó là một sai lầm. Lầm của tôi. Tôi mong em hiểu tại sao tôi lại làm như vật. Tôi có một cái ví Kalium đầy kali và sẽ thật vô ích nếu tôi không thể sẻ chia được với em… với tất cả mọi người.

Tôi mong em đã gặp một người bạn mà… Tôi không biết nó ở đâu. Tôi hi vọng chuyến du ngoạn đã đưa em đến một nơi đặc biệt.

Bây giờ tôi nhìn thấy sự huyền bí của nơi này, vẻ đẹp của sương mù, nụ cười của cư dân... Bạn đã làm tất cả những điều này và bây giờ tôi đầu hàng bạn, sẵn sàng để lên, để cho bạn thấy những gì tôi đã nhận được, hoàn thành cuộc đời và cười cho bạn. Cùng nhau.

343 views0 comments


bottom of page